“Vậy thì chúc ngươi may mắn. Hy vọng khi gặp lại, ngươi đã có tu vi Hợp Thể kỳ.” Nói xong, Phong Lôi Ngân Dực sau lưng Lý Thanh triển khai, hóa thành một đạo lưu quang màu bạc biến mất nơi chân trời.
Đồng thời hắn còn thầm bổ sung một câu: “Cũng hy vọng khi gặp lại, ta vẫn là chính ta.”
Minh Nhã đứng trên tường thành Nguyệt Ảnh Thành hồi lâu, vẫn luôn dõi mắt về hướng Lý Thanh rời đi, dù cho bóng dáng của hắn đã sớm khuất dạng.